Tổng số lượt xem trang

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

GIỠN CHỐN SÂN TRƯỜNG (3)

 
(Hình chỉ có tính minh họa)
 
                Đàn ông ngoại tình thì tất nhiên phải có đàn bà ngoại tình. Cả một đoàn hiệu trưởng các trường trong Huyện đua nhau kê khai. Họ quản lý đến gần hai ngàn thầy cô chứ ít. Vô phước trường nào đó có một giáo viên ngoại tình là trở thành đề tài sôi nổi. Họ biết với nhau thôi, chẳng có án lệ kiện cáo gì dính líu tới. Những cuộc ngoại tình âm thầm như một trò giải trí ít tốn kém mà lại hưởng đặc sản, già nhân ngãi, non vợ chồng. Có lắm cuộc tình éo le lâm li không thua gì tiểu thuyết trên mấy báo tâm lý lá cải dành cho giới bình dân. Thật là cái thời hội nhập, ta đua cho kịp Tây thì phải. Có người Dũng thật sự không ngờ được sự táo tợn của họ. Yêu nhau cái kiểu con nhà nghèo trong quán cà phê gót, yêu nhau trên đồi thông, trên bờ sông…Phần lớn là khác cơ quan. Nói theo ngôn ngữ dân gian thì phải tránh “vợ bạn, gái cơ quan” cho an toàn trên xa lộ tình trường. Theo chuyên gia hiệu trưởng Hồng thì ưu tiên cho ba đối tương: cửa không chốt, ruộng bỏ hoang và tre cụt đọt. Nghĩ tới đây, Dũng bật cười. Ngôn ngữ thời nay cũng tếu. Ai ế chồng, gái già độc thân thì gọi là cửa không chốt. Ai bị chồng hay vợ bỏ bê vì công tác, đi học xa dài ngày, hay đi kiếm tiền ở Nga, Tiệp, Hung,.. thì gọi là ruộng bỏ hoang. Ai ly dị ly thân, chồng chết, hay độc thân mà có con riêng thì gọi là tre cụt đọt. Ui chào, mấy thứ này sao giờ lại lắm thế!


Cô giáo cũng không kém các thầy. Xã hội nào cũng thế thôi, thói đời có chừa một ngành nghề nào đâu, cũng không phải chuyện gì trọng đại, anh tự nhủ. Hồng thì xì xì cười, trâng tráo nói:

- Giải phóng phụ nữ mà! Cách mạng tình dục mà! Mấy trăm năm ni o ép họ rồi, cho họ hưởng thụ với chứ sao đè nén cái sung sướng hoài và cứ giành cho riêng phe ta. Với lại phe ta nhiều cháu cũng hết sức rồi.

 Thấy không ai cãi lại, Hồng được đà nói tiếp:

- Thú vui con nhà nghèo mà. Người ta cưới mỹ nữ chân dài, tậu máy bay, mua xe bạc tỉ,... thì ta dùng đồ nội. Của ta vô lẽ vất đi. Ảnh hưởng chi hoà bình thế giới miễn là ăn vụng và nhớ chùi mép cho sạch. Các ông đừng có lên mặt mô phạm mà lên tiếng dạy đời. Các ông phải xót thương cho các linh hồn khốn khổ đó. Các ông hãy nhớ là họ chỉ còn chút quyền tự do cỏn con đó, tự do nhảy vào địa ngục để kiếm cho mình một chút khoái cảm. Mọi trách nhiệm xã hội họ đều chu đáo đấy nhé! Làm thầy, làm cha, làm mẹ nghiêm túc, và rồi thảng hoặc phiêu du một chuyến lãng mạn…

Mặc hắn nói văng nước bọt, Dũng tự hỏi, trường mình thì sao nhỉ? Một cái trường trong cái làng vùng ven nổi tiếng đánh bạc xì tẩy và xóc dĩa. Đám kỵ, chạp họ được bắt đầu từ đêm trước với những sòng đổ bác. Thế mà học sinh lại thi đỗ đại học cao nhất tỉnh mới lạ. Phải chăng truyền thống lại có tác động ghê gớm thế sao? Trường anh tám phần mười giáo viên từ phố ra dạy, văn minh hiện đại đâu thua kém ai. Cái thằng quê mùa chơn chất nhất có lẽ là anh thôi. Lắm lúc anh thấy tức tối vì những tự do phóng túng của họ Anh vô duyên tự hỏi trong năm mươi tấm gương sáng đó người nào đã mờ đi chưa? Cả thế giới đang chăm sóc phụ nữ kỹ lưỡng từ chục thứ dầu gội đầu kem xoa mặt, chục thứ son phấn nước hoa, thậm chí cả thuốc chống hôi nách, thuốc rụng lông chân thì không lẽ họ tiêu xài như thế cho chồng con của họ. Vợ chồng quen hơi thì bơm xịt làm gì cho tốn của. Người ta văn vẻ lên, sơn quét lên cho cái nửa kia của giới đàn ông để kiếm lợi và đẩy họ vào sa ngã và tội lỗi. Đàn bà phụ nữ xâm chiếm mọi hang cùng ngõ hẻm. Họ đang độc lập dần lên và tham gia vào mọi sinh hoạt, kể cả chuyện ngoại tình. Những câu nói đùa, những lời nịnh đầm có bao nhiêu phần trăm là sự thật. Quả anh chóng mặt với cái thời văn minh này. Người ta tán tỉnh nhau láo mà như thật hay là thật mà như láo. Có trời mới biết!

Nói cho tục như Hồng thì thằng chó nào lại không đi bia ôm, ka-rao-kê ôm, nếu không thế thì đĩ để cho ai, bộ cho mấy cụ nông dân, mấy bác công nhân chắc. Khắp phố khắp phường thiếu gì các quán ka-rao-kê, quán gội đầu ôm, quán bia ôm với các cô gái loè loẹt son phấn, áo quần hở hang vào ra. Sao không tập trung vào một chỗ cho khuất con mắt? Rồi khách sạn, rồi nhà hàng. Anh bỗng rùng mình khi nhận ra mình cổ hũ lạc hậu đến chừng nào. Thời hội nhập mà, thế mạnh của tỉnh ta là du lịch mà du lịch thì làm sao không gái góc tùm lum. Lắm lúc anh thấy tội cho ông bà mình. Cái thời đi học, đọc các nhà văn Tự lực văn đoàn chê các hủ tục Nho giáo, anh cứ bảo sao mà các ông bà mình ngoan cố thế, cái hay không chịu theo. Bây giờ chắc lũ trẻ cũng nhìn anh y hệt như thế. Phóng xe như gió, nốc bia như nước lã, tiêu tiền như rác, la hét như bò rống, ăn mặc như siêu sao điện ảnh, yêu nhau như phim, tán láo trên điện thoại hằng giờ… là những đam mê quá xa lạ với anh. Anh có cảm giác ở mãi vùng ven anh giống một con khỉ đang về thành phố hay một chú trâu lên tỉnh. Mình lạc hậu đến thế này ư? Anh thầm tự hỏi biết bao lần.

Nhiều lần chạy xe ngang khách sạn Morin, Century, Heritage… Dũng ngỡ ngàng như mán trên rừng về. Cái gì cũng bóng lộn, cũng huy hoàng, cũng sáng choang. Anh không nghĩ là mình dám đặt cẳng lên cái tấm thảm nhung đỏ có hai ông gác đồng phục trắng, mũ kết trắng kia. Ôi! Thầy giáo làng ơi là thầy giáo làng, anh cứ ôm mấy đồng lương mà lo cơm áo, củi dầu, anh có biết đi đây đi đó cho mở rộng tầm mắt, trí não không? Anh đã tụt sau cái xã hội này cả chục năm rồi. Đây là một thế giới khác, Tây lẫn với ta, quần dài chen quần cụt, áo mi-dô lộn áo vét tông. Cuộc sống của anh thì cổ lỗ như cái phần thành phố bên trái này của dòng Hương giang. Bên kia thành phố tráng lệ, giai nhân nằm khoe loã thể. Bên ni phố vắng ơi lòng ngoại ô…Trong phim ảnh bên các nước phương Tây còn có cả những khu phố đầy gái ăn sương. Những cô gái xinh đẹp đáng thương đêm đêm đứng phơi thân chờ khách. Có cô còn phanh cả áo khoác để khoe thân, khoe vú với khách. Láo ư? Phim ảnh ư? Bọn vô lại ư? Cái đầu thầy giáo của anh khó mà lô gích hoá được cuộc đời họ.

Hôm Nguyễn, bạn học cũ, kế toán trưởng một công ty thương mại, đãi anh ở một quán bia đường 49, gọi là họp mặt bạn cũ. Ôi! sao mà đoàn kết liên miên thế! Không biết có bao nhiêu nhóm bạn anh đã tham gia: bạn cùng lớp cấp 2, cấp 3, bạn cùng khoá sư phạm, bạn đồng nghiệp trường cũ… Có nhóm anh đi chỉ có một lần rồi thôi. Cũng ngồi tán láo chuyện ngày xưa và nốc bia rượu cho tới độ mà ca hát vang trời. Như một kiểu thời thượng và chỉ tổ làm giàu cho ba cái quán nhậu. Để ý mà xem có bao nhiêu cái quán nhậu trong thành phố này mà có cái nào vắng khách đâu. Thời hoà bình cũng sướng thật, tha hồ mà hưởng thụ, vui chơi cho sướng cái kiếp nhân sinh. Bạn bè gặp nhau còn chỗ nào hay hơn mấy cái quán đó. Bây giờ đứa nào cũng có tiền, lại gặp dịp có cớ vui chơi và không thoát khỏi hiệp hai: một chầu đi hát ka-rao-kê ôm.

 Thấy khách quen vào, mấy em tiếp thị hớn hở túa ra. Nguyễn chào hỏi thân thiết như người nhà. Mấy cô gái trẻ măng kéo Nguyễn vào ghế, ngồi sà vào lòng hắn, nhún nhún mấy cái rồi nham nhở nói:

- Không có cái đinh gì hết.

Dũng hết cả hồn. Nguyễn chỉ qua phía anh:

- Ông thầy giáo kia mới có đinh, mấy em ơi!

Hai cô gái cỡ học sinh lớp 10 chạy ùa về phía anh. Họ đùa mà, họ câu khách mà, họ đóng kịch mà, chết chi ai, tối họ lại về  trung trinh với chồng con, họ kiếm miếng cơm manh áo nhọc nhằn thế. Phúc cho kẻ còn trong trắng, còn chưa nhuốm bụi đời như anh! Anh vừa nghĩ lung tung vừa xô hai cô gái ra xa. Nguyễn cười cười bảo anh:

- Xô làm gì? Mấy con yêu bánh nậm này nó tiếp thị bia Heinenken đó. Cậu cứ kêu một két là tớ bảo tụi nó tha cho cậu và bỏ đi liền. Đừng tưởng bở mà khinh khi con người ta. Tốt nghiệp phổ thông rồi đó, ba năm trượt đại học vì không nhớ nổi một chữ thôi. Tác phẩm của cậu mà!

Một cô bé khoảng 18, mặt mũi thơ ngây trong trắng như học sinh, váy quá nửa đùi, áo lòi nửa ngực cứ đứng sau lưng Nguyễn bóp vai cho hắn. Con bé dựa sát cả ngực vào lưng Nguyễn, thỉnh thoảng cúi xuống nói thì thầm vào tai y rồi cười ngắc nghẻo. Như tình cờ. Như chăm sóc khách hàng. Có thanh tra thuần phong mỹ tục vào đây cũng đành bó tay. Các bàn chung quanh cũng sôi nổi không kém. Thỉnh thoảng anh cũng đi nhậu với bạn bè nhưng chẳng hề vào những quán như thế này. Trông ra thì nó có sang trọng hơn các quán khác chun chút thôi nhưng trong lòng nó thì lại khác hẳn. Dũng bâng khuâng tự hỏi, còn chỗ nào ác liệt sa đoạ hơn không nhỉ? Nguyễn bảo người ta đồn ở Sài Gòn có mấy cái quán tương tự như ri nhưng các em tiếp thị lại không mặc quần lót, thỉnh thoảng vén cho mấy con dê già nhìn, làm mồi uống bia. Thật không nhỉ? Cái thằng bạn doanh nhân này sành sõi thật, chắc hắn biết đấy.

Dũng nhìn sang bàn gần nhất. Anh không ngăn được tò mò dẫu nhìn hoài thật vô cùng bất lịch sự. Một phụ nữ khoảng bốn mươi chẳng biết nói gì mà hai tay thì cứ ôm cứng lấy đùi một lão khoảng sáu mươi, xoa lui xoa tới. Mụ trông già chát, thân hình béo nhão như heo nái sề, mặt mũi phấn dày đặc, tóc tai xoắn xít thời trang. Lão cũng xiêu vẹo rồi nếu không nhờ vào chút hơi men và chức vụ, trông chẳng khác con dê già chuẩn bị đem đi nấu cao giả xương cọp. Họ không phải là vợ chồng. Đương nhiên như thế. Vợ chồng ai lại xoa xít nhau trước bàn dân thiên hạ, Dũng nghĩ. Anh thấy nổi tức. Giữa thanh thiên bạch nhật mà còn thế này thì trong cõi trời riêng của họ còn ra sao nữa? Cần cái gì mà phải làm thế? Đất ư? Nhà ư? Tiền ư? Địa vị ư? Anh nhìn lại. Quán đầy cả tiếng ồn nên anh chỉ thấy được miệng con heo nái già đó lãi nhãi nói điều gì đó. Anh mơ hồ như nghe một giọng hồ ly nào đó văng vẳng: Đến nhà em nghe, em già rồi nhưng cũng đầy đủ mông ngực vai đùi như mấy con nhỏ xinh đẹp kia, em lại chẳng đòi anh nhà cửa tiền bạc gì, anh cứ ký cho em một chữ, thế là xong, em sẵn sàng nằm ngồi quì đứng đủ kiểu theo ý anh. Tuyệt vời lắm anh ơi, tụi nhóc con bằng em thế nào được. Anh ơi anh hỡi, gừng già mới ngon, ai lại đi ăn cái loại gừng non ợt ợt đó… Dũng thoáng nhận thấy giọng nói sao quen quen. Giọng ai nhỉ? Con dê già thì cơ hồ chẳng thèm nghe tiếng nào. Lão bận ngắm chằm hằm con bé trước mặt, áo hở cả ngực.
(Còn tiếp)


50 nhận xét:

  1. Câu chuyện càng ngày càng hấp dẫn anh VB ạ. EMT chờ đọc phần tiếp theo .
    ( Hiện nay , trong trường học cũng có những "cặp tình nhân " là giáo viên đang đứng lớp; người có vợ - kẻ còn độc thân ; cặp bồ trên hai chục năm rồi ;họ không quan tâm đến dư luận anh ạ .)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn có thấy chỗ nào quá quắt chăng? Thật sự mình đã giảm bớt mấy chục phần trăm rồi.

      Xóa
    2. Không quá đâu anh VB ạ ; thực tế chuyện cặp bồ còn đáng sợ hơn nữa .

      Xóa
    3. Mình cũng nghe nhiều chuyện rất li kì. E là bị thêm thắt chăng.

      Xóa
  2. "Thời hội nhập"....công nghiệp hóa,hiện đại hóa,....Tây hóa.Một thực tế.Anh viết rất sống động,rất hay!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. He he. Sự thật còn hơn thế nhiều. Mình chỉ thấy một chút thôi.

      Xóa
  3. Xem ra thầy Ba hội nhập nhang ghê!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sư phụ biết nhiều. VB nghĩ sư phụ mà viết còn ác liệt hơn VB. Viết đi.

      Xóa
    2. Doc xong Tan man chuyen doi chua?

      Xóa
    3. Xong lâu rồi. Viết thế mới đáng bỏ công.

      Xóa
  4. Trả lời
    1. Hy vọng các phần sau cũng được bạn khen.

      Xóa
    2. Đọc truyện của anh, HD nhớ lại thầy hiệu phó cũ năm HD học lớp 9 ở quê, người thầy HD rất kính trọng bởi sự nhiệt tình và giản dị, yêu thương học trò . Vậy mà sau mấy mươi năm không gặp, lần đầu biết tin thầy thì cũng lại nghe tin thầy bị kỷ luật và buộc thôi dạy vì đi hát karaoke ôm và dính líu đến gái mại dâm . Hụt hẫng và buồn cho thầy vô cùng, anh ạ

      Xóa
    3. Sự háo thắng, sự vô lí tưởng, sự bế tắc của đời sống,... đẩy tất cả chúng ta vào bãi lầy của SUY ĐỒÍ

      Xóa
  5. Lâu ngày qua nhà anh được đọc một chuyện rất thú vị.
    Chuyện thầy - cô, thủ trưởng - nhân viên "tò te" với nhau thì đã có từ lâu nhưng qua cách viết của anh, chuyện nầy trở nên rất sinh động.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tò te là chuyện muôn đời
      Xưa nay vẫn khiến bao người nát tan.

      Xóa
  6. Chuyện chưa kết thúc nên chờ đọc xong mới "nhận xét chung" được nha sếp !

    Trả lờiXóa
  7. Đọc truyện anh viết thật hay và sâu sắc, những chuyện như thế vẫn luôn xảy ra thường ngày đó anh . chúc anh vui khỏe an lành nhé ! (~_~)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng, xảy ra khấp mọi ngành, mọi tỉnh.

      Xóa
  8. Em đọc xong và đợi phần tiếp theo , không bình luận lung tung chỉ nói một chữ " đã ..."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bình loan cho vui đi. Mình viết cho vui, không tìm kiếm danh tiếng mô.

      Xóa
  9. Đọc và thấy ngòi bút anh lợi hại thật - như là văn học hiện thực phê phán vậy ... Nhiều từ lạ để diển tả cho sự " trống không " hay bị " ruồng bỏ " .... Hay lắm , khi nào viết tiếp anh Vinh Ba nhớ gọi MN về đọc nhé !
    Chúc anh cuối tuần vui .

    Trả lờiXóa
  10. Mình chờ hai chương cuối, đọc xong rồi hay ! Mấy năm trước đọc thì thấy có vẻ trần trụi quá, nay đọc lại, lại thấy "chuyện như đùa" của những con người được gọi là"mô phạm"!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nói láo mà chơi, nghe láo chơi. Học đòi Bồ Tùng Linh mà.

      Xóa
    2. Bác Trương ơi. VB phác thảo truyện nầy hơi trần trụi từ trước phim "Rừng chắn cát" (VTV) khá lâu. Xem RCC xong, VB "đi thực tế" một vòng, lượm lặt thêm rồi "đãi vàng tìm cát" mới có ma lực như thế nầy đấy ạ..

      Xóa
    3. Anh K nắm tình hình của tui quá sâu sát. Bái phục|

      Xóa
  11. aVB đã đăng truyện ni chưa? lĩnh nhuận bút chưa? để cs hô hào rửa, hì hì...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đăng báo mô hè? CS và bạn blog đọc là đủ.

      Xóa
  12. Ngày xưa chắc anh cũng thuộc hàng nghịch ngợm, nên giờ viết giống quá.
    NT qua thăm anh, đọc bài và chúc anh vui khỏe.

    Trả lờiXóa
  13. Em qua thăm nhà anh Ba. Truyện anh viết rất hay và thực tế, cái thực tế gây nhức nhối cho toàn xã hội, ở khắp mọi nơi, mọi ngành anh nhỉ! Em lại chờ đọc tiếp phần sau nữa!
    Chúc anh thêm sức khỏe và niềm vui ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quá lâu ngày mới gặp lại bạn. Mời bạn đọc tiếp và giới thiệu với bạn khác.

      Xóa
  14. EMT qua thăm anh , đọc truyện lần nữa để cảm nhận " sự văn minh , tiến bộ " của người đời nơi được đa số học sinh ngưỡng mộ, xem thầy cô là thần tượng của mình .
    Chúc anh luôn vui khỏe .
    EMT chờ đọc tiếp phần sau ạ .

    Trả lờiXóa
  15. CẢM ĐỀ
    Thời nào chẳng lén chuyện chông hài
    Lưu luyến kiểu xưa lượm vợ hai
    Xí xọn vui thêm tình kép kẹp
    Tùm lum thích được ngãi nhân gài
    Đói ăn từ thuở ngăn hàng lấy
    Thiếu mặc theo thời chặn thuế khai
    Quản lý thị trường kiêm dục vọng
    Đổi nhau chút đỉnh sướng lai rai
    Nha Trang,17.12.2013
    Võ Sĩ Quý

    Trả lờiXóa
  16. Không biết anh Vĩnh ba có đi "thực tế" hay "nhân vật chính" không? Mà...viết "chân chất" hay qua thể...(cười)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sống trong lòng nó mấy lâu ni chứ cần gì đi thực tế nữa.

      Xóa
  17. Bài viết rất thực đáng để suy ngẫm, XH càng phát triển thì các tệ nạn càng phát triển theo, hiiii..chuyện như vậy bây giờ đầy rẩy bất chấp dư luận ...ghé sang thăm anh chúc anh buổi tối thật vui!

    Trả lờiXóa
  18. Vốn sống của anh trong các nhân vật quả là đáng kính phục. Em chờ để đọc tiếp!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đi nhậu nhiều nên gặp nhiều chuyện đó.

      Xóa
  19. MERRY CHRISTMAS AND HAPPY NEWYEAR

    Trả lờiXóa
  20. Ghé sang thăm anh chúc anh giáng sinh an lành vui vẻ!

    Trả lờiXóa
  21. Đọc bài của aVB mờ thấy buồn, hồi nhỏ e đi giữa đường thấy thầy cô đi trước mặt là cúi đầu vòng tay "dạ thưa cô/thầy", trong mắt e thầy cô luôn là những bậc tôn kính, là những hình ảnh mình mong ước đạt tới. Chừ loạn rứa làm răng mờ trò kính trọng thầy được hè!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình nghĩ là chuyện bình thường thôi. Đàn ông ngoại tình là việc có tính khả thi cao. Còn lại là tùy đk.

      Xóa